Trưởng thành không phải là sống theo khuôn mẫu.

Trưởng thành không phải là sống theo khuôn mẫu

Đã bao lần bạn được nghe từ người khác rằng trưởng thành là một cái gì đó rất khó khăn? Khi còn là một đứa trẻ, bạn cảm thấy rằng trở thành người lớn sẽ là một chặng đường dài. Nhưng hiện tại, bạn lại cảm nhận thấy sự tự giới hạn của bản thân mình khi đã bước sang một trang mới của cuộc đời. Cuộc sống cứ nhàm chán dần và mọi người, mọi việc đều như sống theo khuôn mẫu nhất định nào đó.

Khi một người trẻ than phiền rằng trường học quá khô khan thì khả năng đó là sự tiếp tục của quá khứ hỗn độn lên một thực tại nhàm chán hơn. Đó là lí do họ cảm thấy trống rỗng và chán chường. Khi một đứa trẻ nhận một món đồ mới, nó vui thích. Khi một thiếu niên lớn tuổi hơn đi học, anh ta lại không cảm thấy phấn khích như vậy. Bạn thấy đó, chúng ta không thể có được cảm xúc hưng phấn như đứa trẻ nữa mặc dù chúng ta đều đã từng trải qua cảm giác này một lần trong đời.

Việc trở thành “người lớn” đi kèm với sự trưởng thành về trách nhiệm và cùng với sự thay đổi trong cách chúng ta nhìn nhận mọi thứ. Nó giống như là điểm cuối của một cuộc hành trình, nơi mà chúng ta trút bỏ hết những thứ “trẻ con” đã theo ta bao lâu nay. Nhưng tại sao lại như vậy nhỉ? Và thực sự thì việc trưởng thành và trở thành người lớn có ý nghĩa gì?

Từ đứa trẻ hiếu kì trở thành một người lớn thụ động.

Trẻ con suy nghĩ và hành động một cách tức thì. Thử nhớ lại quãng thời gian khi còn nhỏ xem, có thể bạn không quan tâm nhiều về việc người khác nghĩ gì ở thời điểm đó. Bởi vì chúng ta khi đó chưa có nhận thức đầy đủ về thế giới. Những thứ vui vẻ và nhiều màu sắc luôn là ưu tiên hàng đầu của trẻ con. Ngay cả những thứ nhỏ nhất – như một ai đó đang hát, một bông hoa hay một con chim – có thể trở nên rất hay ho. “Khám phá” chính là tên gọi của trò chơi bạn thích nhất lúc còn nhỏ. Hào hứng khám phá mọi thứ và làm những gì mình thích.

Cùng với việc lớn lên theo thời gian, ý nghĩ về việc kiểm soát hành vi cá nhân cũng trở nên nặng nề hơn. Chúng ta được dạy dỗ để tập trung vào bản thân mình và tự đánh giá các hành vi của mình một cách chi tiết và kĩ càng. Xã hội nói rằng phải biết tự kiềm chế bản thân bởi những hành vi và suy nghĩ của chúng ta ảnh hưởng đến cái nhìn của người khác về chính bản thân và ngược lại. Con người được dạy rằng cần phải cư xử già dặn và kĩ tính dần đi mới được xã hội chấp nhận.

Bởi vì chúng ta đã “lớn”.

Vậy là bây giờ giọng hát kia, bông hoa kia và con chim đậu trên cây không còn hấp dẫn nữa. Sự kì diệu của thế giới xung quanh như lúc nhỏ đã biến mất và tri giác, cảm xúc của chúng ta về thế giới cũng mờ mịt dần. Ngay cả khi chúng ta muốn ngồi xuống và nghỉ ngơi tận hưởng tiếng hát rong trên phố cũng không dễ vì còn sợ người khác đánh giá. Sự tự cho phép bản thân làm những gì chúng ta thích như lúc nhỏ đã không còn.

Cái giá của việc trưởng thành là chúng ta tự hạn chế và giới hạn suy nghĩ của mình hơn bao giờ hết. Trách nhiệm được đặt trên hết và sở thích cá nhân, sự nghiệp, ý kiến và các nhu cầu của cuộc sống trở nên nặng nề hơn nhiều. Chúng giúp mỗi cá nhân đóng góp cho xã hội và giúp họ được xã hội coi như một con người “bình thường”. Cũng là vì con người không muốn trở nên lạc lõng hoặc đi ngược lại trật tự nên chúng ta cố gắng hòa nhập vào tập thể.

Cuộc sống đã quyết định rằng chúng ta không nên phí thời gian cho những thứ chúng ta thích như khi còn bé bởi vì như vậy là tốn thời gian và có cuộc sống còn nhiều thứ cần được quan tâm hơn.

Suy nghĩ bình thường là suy nghĩ tầm thường.

Suy nghĩ hàng ngày của chúng ta là tư duy áp dụng logic và rằng làm những việc không bình thường sẽ để lại một định kiến trong con mắt người khác. Mặc dù chúng ta vẫn tin rằng bản thân mới là người quyết định lối sống của bản thân khi trưởng thành.

Hành động như một cỗ máy được lập trình sẵn là tình trạng khá phổ biến trong xã hội. Con người hành động chủ yếu dựa trên những gì đã được dạy để luôn cảm thấy an toàn và không bị coi như một kẻ dở người ở trong xã hội. Đó cũng chính là thứ cản trở chúng ta khỏi việc học hỏi và trưởng thành. Chúng ta không còn thôi thúc bản thân tìm hiểu những cái mới lạ như khi còn nhỏ, động lực khi xưa giúp con người học hỏi và lớn lên đã không còn. Thay vào đó là lối sống kiểu khuôn mẫu và trở thành một con người nhỏ bé trong xã hội.

Trưởng thành là tất yếu nhưng sống khuôn mẫu là một lựa chọn.

Sống theo khuôn mẫu là đánh dấu sự kết thúc của thời thơ ấu nhưng chúng ta không cần thiết phải trở thành một con người lạc lõng và thờ ơ với mọi thứ. Học cách thay thế những lời phán xét bằng sự tò mò, tìm tòi những cái mới lạ là chìa khóa để tìm lại mindset như thời ấu thơ.

Thay đổi góc nhìn về những cái “vớ vẩn”.

Hãy tự hỏi bản thân mình tại sao bạn lại nghĩ một số sự vật, sự việc là “thừa thãi”, “ngớ ngẩn” hoặc “kì lạ”. Bạn có ngại những thứ “vớ vẩn” đó hay không? Tại sao? Tại vì người khác nói với bạn rằng nó là như thế và bạn cũng tin lời họ nói? Hãy tìm hiểu xem bạn có đang suy nghĩ theo hướng đó không và nếu có thì hãy thay đổi góc nhìn của bản thân.

Trân trọng những thứ “vớ vẩn”.

Sau khi bạn đã hiểu được tại sao mình lại xem một số thứ là “vớ vẩn”, tiếp tục tìm hiểu xem tại sao mọi người vẫn làm như thế. Bằng việc tham khảo quan điểm của nhiều người, từ bỏ những lời phán xét và cảm nhận về sự cứng nhắc, thơ ơ trước đó. Bạn mới tự cho phép trí não của mình được tự do, hơn là “đóng cửa” hoàn toàn như trước kia. Hãy tìm những điểm tích cực ở những con người đó. Tại sao họ lại đi ngược các khuôn mẫu xã hội và lí do họ làm như vậy là gì. Việc này sẽ tạo sự khác biệt ngay tức thì.

Vì vậy, lần sau khi bạn muốn làm một cái gì đó cho riêng mình cho nhưng lại sợ quan điểm của người khác, hoặc đánh giá ngược lại người khác theo cách họ lựa chọn và hành động, hãy tự hỏi mình tại sao bạn lại nghĩ như vậy. Có phải niềm tin hạn chế của bạn đến từ người khác? Tại sao bạn nghĩ chúng “vớ vẩn” hoặc kì quặc?

Đã đến lúc để tìm lại cảm hứng của tuổi thơ và loại bỏ đi những thứ hạn chế bạn khỏi những phép màu và sự sáng tạo.

Có lẽ trở nên mới mẻ, khác biệt lại là một cách mới để trưởng thành.

Thân ái.
Anna Chui

10

Leave a Reply

Be the First to Comment!

avatar
1000